Dịch

12 tháng 6, 2018

                                      Đôi  Mắt                                                                                                                          Sau cách mạng, với suy nghĩ “sống đã rồi hãy viết”, Nam Cao hăng hái tham gia cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp của dân tộc. Giai đoạn này, truyện ngắn “Đôi mắt” được xem là tác phẩm xuất sắc nhất của ông. Trong truyện, thông qua việc xây dựng hình tượng hai nhà văn: Hoàng và Độ với hai lối sống, hai sự nhìn nhận về người nông dân, về kháng chiến trái ngược nhau, Nam Cao đã khái quát lên một vấn đề có ý nghĩa sâu sắc, không chỉ có ý nghĩa với tình hình thực tế lúc đó mà còn có ý nghĩa trong thời điểm hiện tại – vấn đề “cách nhìn cuộc sống”.
Nhân vật trung tâm được nhà văn Nam Cao tập trung khắc họa trong “Đôi mắt” là nhân vật văn sĩ Hoàng. Hoàng là một nhà văn nhưng cũng là một tay “chợ đen rất tài tình”. Trong nạn đói kinh hoàng năm 1945, mặc dù “xác người chết ngập phố phường” nhưng gia đình Hoàng vẫn phong lưu, con chó anh nuôi chưa phải nhịn một bữa.
Ở nơi ở mới, sống bên cạnh những người nông dân, trong đôi mắt Hoàng, người dân quê “toàn là những người đần độn, lỗ mãng, ích kỷ, tham lam, bần tiện cả”. Trong suy nghĩ của Hoàng, người nông dân là những kẻ suốt ngày chỉ còm cọm làm như trâu, ăn chẳng dám ăn, mặc chẳng dám mặc, ở thì chui rúc; là những người “vừa ngố vừa nhặng xị”, đánh vần xong một cái giấy mất mười lăm phút, viết chữ quốc ngữ sai vần nhưng lại thích nói chuyện chính trị. Chuyện một anh bán cháo lòng sau cách mạng làm chủ tịch xã, chuyện anh thanh niên vác tre đi đắp lũy, cản bước quân thù đọc thuộc lòng bài ba giai đoạn của cuộc kháng chiến là những chuyện đáng cười.
Từ cái nhìn về người nông dân, về cuộc kháng chiến như thế, Hoàng đã tự chọn lối sống “khép kín”, lạc lõng trước thời cuộc của đất nước. Ngày ngày, Hoàng sống trong căn nhà có màn tuyn trắng toát, chăn bông thoang thoảng mùi nước hoa, nghĩ các món ăn, đọc tiểu thuyết trước khi đi ngủ và giao du với những trí thức “rởm".
Ngày nay trong xã hội mới cũng sản sinh ra nhiều nhân vật Hoàng. Họ cũng khoác trên mình một lớp áo đỏ nhưng họ cũng là "tay chợ đen rất tài tình". Họ bỏ tiền cho con em họ du học đến đến những nước tư bản giãy chết và kiếm cách định cư trên các nước này. Họ sẵn sàng chi tiền vào các lò ấp trứng hoặc thuê người học và viết luận văn để có tấm giấy rồi chen chân trong các cơ quan nhà nước, giảng dạy tại các trường đại học...  Và họ sẵn sàng gọi những người không theo quan điểm của họ là "lũ đầu đất" hoặc là "cái đám quần chúng". Họ luôn cho rằng "con của lãnh đạo làm lãnh đạo là hồng phúc cho dân tộc" mà họ quên đi cha ông của họ bao năm đã tranh đấu để xóa bỏ "con vua lại làm vua"...
Bên cạnh đó, nhà văn Độ lại có một cái nhìn, một lối sống hoàn toàn khác. Với Độ, người nông dân có nhiều cái kỳ lạ lắm, họ vẫn là một “bí mật”, chưa thể khám phá hết. Độ nhìn thấy những hạn chế của người nông dân: “Tôi gần gũi họ rất nhiều. Tôi đã gần như thất vọng vì thấy họ phần đông dốt nát, nheo nhếch, nhát sợ, nhịn nhục một cách đáng thương”. Độ đã từng nghi ngờ về “sức mạnh quần chúng”. Nhưng, khi Cách mạng tháng Tám thành công, Độ đã nhận ra người nông dân nước mình vẫn có thể làm cách mạng và làm cách mạng rất hăng hái. “Vô số anh răng đen, mắt toét, gọi lựu đạn là "nựu đạn", hát Tiến quân ca như người buồn ngủ cầu kinh mà lúc ra trận thì xung phong can đảm lắm”. Độ thấy hành động anh thanh niên đọc thuộc lòng bài "ba giai đoạn" giống như một con vẹt nhưng anh cũng trông thấy bó tre anh thanh niên vui vẻ vác đi để ngăn quân thù.


Trong khi Hoàng nhìn nhận người nông dân là những kẻ tò mò, hay để ý chuyện của người khác thì Độ nhận thấy trong hành động ấy là tinh thần trách nhiệm cao của những người nông dân vì cuộc kháng chiến thần thánh của dân tộc. Với đôi mắt ấy, cái nhìn tin tưởng, trìu mến với người dân nông thôn, Độ đã đi theo kháng chiến, hòa nhập vào cuộc sống của người nông dân, sống, chiến đấu vì dân tộc.

2 tháng 6, 2018

THÁNG SÁU TRỜI MƯA
-Linh Phương-
Khúc roman lỡ nhịp úp mặt dưới cơn mưa tháng sáu
Ướt ngực em- rối bời ngọn tóc chấm vai
Đi qua... đi qua...thời gian hết mùa con gái
Cải lên ngồng lấm tấm vàng - trăng đã khuyết - nguyệt đã tàn

Anh chạy tất tả về ngõ sương tan
Vấp bậc thềm quán cà phê - em ngồi lẻ loi chờ người đàn ông cũ
Giấc mơ hạnh phúc mọc mầm xanh vừa nhú
Héo khô trong trái tim anh - gã lãng tử bị trời phạt - trời hành

Bầy sẻ nâu ngậm sợi tơ tình
Bay khắp cõi nhân gian kiếm người đàn bà đòi lại lời hẹn hò ngày trước
Cố chấp giận hờn để tắt đi niềm đam mê hạnh phúc
Thuở ban đầu gặp gỡ chớp mắt yêu nhau

Cuối mùa nhan sắc em tìm đâu
Thằng cha mang trái tim khổ nạn ?
Kỷ niệm hóa thành tờ giấy trắng
Bay theo mây ngàn mất hút nẻo trời xa

Khúc roman lỡ nhịp tháng sáu mưa nhạt - mưa nhòa
Anh muốn đưa em về sợ gió làm em ướt ngực
Đời bể dâu chia tay sao lại khóc
Chiêm bao thôi mà phải không em - phải không em ?

Tháng sáu trời mưa - tháng sáu sẽ quên
Cô đơn anh đứng thì thầm bên góc phố
“Nếu có kiếp sau xin em đừng nói lời tha thứ “
Hết duyên rồi nên hai đứa xa thôi

20 tháng 4, 2018

CẦN MỘT LỐI ĐI

Mỗi bước chân nó đi qua, là một ký ức, một khoảng thời gian in dấu trong đời. Vì thế, hôm nay, nó quyết định bước đi tiếp trên con đường của mình, sau một thời gian dài dừng chân nghỉ mệt để rồi ngủ quên và chìm đắm trong một giấc mơ.

Trước khi cất bước, nó muốn một lần nữa được hồi tưởng về đoạn đường mà nó đang đứng, nơi đã ngập tràn những kỷ niệm. Có lần nó đã nói với một người về thói quen đã hình thành từ lúc còn nhỏ của nó. Đó là mỗi khi đi qua một nơi nào để lại trong nó nhiều ấn tượng, nó luôn ngoái lại nhìn thật lâu, nhìn mãi cho đến khi nơi ấy đã xa khuất không còn thấy nữa.
Giờ thì nó vẫn chưa từ bỏ được thói quen ấy, có lẽ, như vậy mới chính là nó. Ngày ấy, mọi chuyện đến sao tình cờ quá, nhẹ nhàng quá. Một quảng thời gian dài trên đoạn đường nó đi đã in thêm dấu chân, mang theo một làn gió mát thổi bay những chiếc lá khô đang ngủ yên, khiến nơi ấy bỗng trở nên đẹp đẽ vô cùng.
Thoát ra khỏi nơi ấy, nó mới nhận ra phía trước con đường dành cho nó vẫn rộng mở và còn dài lắm, khung cảnh quanh nó vẫn đẹp dịu dàng. Nó chợt nhận ra gió vẫn luôn tồn tại quanh đây, gió vẫn làm mát cho cây cối, cho con đường và cả cho nó. Nhịp sống vẫn đang hối hả, những người bạn song hành cùng nó giờ đã đi trước nó thật xa, vậy mà nó lại ngồi đây chẳng biết để làm gì?
Không được đâu, phải tỉnh lại thôi, đừng đắm chìm trong cơn mơ mãi, nó đã tự thức tỉnh mình như thế. Nó chuẩn bị bước đi tiếp đoạn đường mới, nó sẽ nói lời chào tạm biệt với đoạn đường đã qua tràn ngập kỷ niệm đẹp, nhưng cũng rất buồn và tạm biệt dấu chân kỷ niệm. Khi nó quay lưng lại, nó biết mình sẽ xa hơn nhưng nó sẽ lưu kỷ niệm đẹp ngày ấy vào một nơi thật kín trong tim mình. Nó sẽ chôn thật sâu, thật sâu vào tận đáy lòng, để trái tim mình được ngủ yên. Nếu tim có thể nói, chắc tim sẽ trách nó nhiều lắm. Cất bước đi, là nó không còn nhìn thấy nữa. Nó nhớ, mình còn một lời hứa. Dù nó biết điều đó rất hoang đường, dù biết mình rất ngốc nhưng nó vẫn muốn tin rằng: Quay lưng đi, con đường của nó vẫn thênh thang chờ nó tiếp tục hành trình của mình. Con đường của nó hướng nó đến một cuộc sống không còn cô đơn nữa.
Nó bước đi, gió mát thổi nhè nhẹ. Ngước nhìn lên cao, ánh mặt trời vẫn chiếu sáng rạng ngời, tâm hồn nó lâng lâng một niềm tin vào tương lai, xen lẫn một chút gì đó có thể gọi là xót xa? Nhưng kể từ nay, nó biết mình cần đi về phía trước.
Một lần cho mãi mãi!...