Dịch

20 tháng 4, 2018

CẦN MỘT LỐI ĐI

Mỗi bước chân nó đi qua, là một ký ức, một khoảng thời gian in dấu trong đời. Vì thế, hôm nay, nó quyết định bước đi tiếp trên con đường của mình, sau một thời gian dài dừng chân nghỉ mệt để rồi ngủ quên và chìm đắm trong một giấc mơ.

Trước khi cất bước, nó muốn một lần nữa được hồi tưởng về đoạn đường mà nó đang đứng, nơi đã ngập tràn những kỷ niệm. Có lần nó đã nói với một người về thói quen đã hình thành từ lúc còn nhỏ của nó. Đó là mỗi khi đi qua một nơi nào để lại trong nó nhiều ấn tượng, nó luôn ngoái lại nhìn thật lâu, nhìn mãi cho đến khi nơi ấy đã xa khuất không còn thấy nữa.
Giờ thì nó vẫn chưa từ bỏ được thói quen ấy, có lẽ, như vậy mới chính là nó. Ngày ấy, mọi chuyện đến sao tình cờ quá, nhẹ nhàng quá. Một quảng thời gian dài trên đoạn đường nó đi đã in thêm dấu chân, mang theo một làn gió mát thổi bay những chiếc lá khô đang ngủ yên, khiến nơi ấy bỗng trở nên đẹp đẽ vô cùng.
Thoát ra khỏi nơi ấy, nó mới nhận ra phía trước con đường dành cho nó vẫn rộng mở và còn dài lắm, khung cảnh quanh nó vẫn đẹp dịu dàng. Nó chợt nhận ra gió vẫn luôn tồn tại quanh đây, gió vẫn làm mát cho cây cối, cho con đường và cả cho nó. Nhịp sống vẫn đang hối hả, những người bạn song hành cùng nó giờ đã đi trước nó thật xa, vậy mà nó lại ngồi đây chẳng biết để làm gì?
Không được đâu, phải tỉnh lại thôi, đừng đắm chìm trong cơn mơ mãi, nó đã tự thức tỉnh mình như thế. Nó chuẩn bị bước đi tiếp đoạn đường mới, nó sẽ nói lời chào tạm biệt với đoạn đường đã qua tràn ngập kỷ niệm đẹp, nhưng cũng rất buồn và tạm biệt dấu chân kỷ niệm. Khi nó quay lưng lại, nó biết mình sẽ xa hơn nhưng nó sẽ lưu kỷ niệm đẹp ngày ấy vào một nơi thật kín trong tim mình. Nó sẽ chôn thật sâu, thật sâu vào tận đáy lòng, để trái tim mình được ngủ yên. Nếu tim có thể nói, chắc tim sẽ trách nó nhiều lắm. Cất bước đi, là nó không còn nhìn thấy nữa. Nó nhớ, mình còn một lời hứa. Dù nó biết điều đó rất hoang đường, dù biết mình rất ngốc nhưng nó vẫn muốn tin rằng: Quay lưng đi, con đường của nó vẫn thênh thang chờ nó tiếp tục hành trình của mình. Con đường của nó hướng nó đến một cuộc sống không còn cô đơn nữa.
Nó bước đi, gió mát thổi nhè nhẹ. Ngước nhìn lên cao, ánh mặt trời vẫn chiếu sáng rạng ngời, tâm hồn nó lâng lâng một niềm tin vào tương lai, xen lẫn một chút gì đó có thể gọi là xót xa? Nhưng kể từ nay, nó biết mình cần đi về phía trước.
Một lần cho mãi mãi!...